10 Lý Do Không Nên Phê Phán Bất Kỳ Vị Tăng Nào Cho Dù Họ Có Phá Giới

10 Lý Do Không Nên Phê Phán Bất Kỳ Vị Tăng Nào Cho Dù Họ Có Phá Giới

Ngày nay thời Mạt Pháp, tuy có nhiều vị tăng tu hành không chân chính, nhưng không nên vì thế mà bôi nhọ, phỉ báng họ.

Dưới đây là top 10 nguyên nhân.

Họ là cha mẹ ta

Đức Phật từng nói, bất kỳ một chúng sanh nào có thể là cha mẹ ta từ vô lượng kiếp về trước. Do vậy không thể không cung kính.

Từ vô thủy đến nay, nếu gom lại máu huyết mà chúng ta từng luân hồi thì cả 4 biển không thể dung chứa. Trong vô lượng cuộc sống đó, có thể họ chính là cha mẹ anh em thân bằng quyến thuộc của ta.

Họ là vị Phật tương lai

Ai rồi cũng có ngày thành Phật, cho dù có thể vô cùng lâu xa. Do vậy không thể không cung kính một vị Phật tương lai.

Ân sư Tịnh Không cũng luôn dạy rằng, khi đối người tiếp vật, tất thảy đều là A Di Đà Phật.

Họ là Tăng Bảo

Trong Tam Bảo có Phật, Pháp và Tăng.

Cho dù họ có vấn đề gì đi nữa, cũng chỉ có thể nói là ngọc có vết, vẫn rất quý giá.

Nhân duyên để có thể xuất gia vô cùng thù thắng không dễ gì thực hiện được. Do vậy từ góc nhìn của Phật tử tại gia, họ vẫn luôn ở trên, là người gìn giữ và truyền bá Phật pháp.

Tu sĩ phá giới vẫn có nhiều lợi ích

Trong kinh Mi Tiên Vấn Đáp, Đại đức Na Tiên nói với đức vua Mi Lan Đà: Người cư sĩ phá giới thì mang tội, nhưng mang tội ấy chỉ hại cho mình nhưng chẳng được lợi ích cho ai. Còn sa môn phá giới, tuy có hại mình nhưng còn giúp ích cho rất nhiều người khác

Dưới đây là lý giải chi tiết, cũng theo kinh Mi Tiên Vấn Đáp:

Tâu đại vương! Một sa môn phá giới nhưng y còn trong phẩm mạo sa môn, y còn đức tin với Tam Bảo, y có pháp học; tiếng nói của y có giá trị trong hàng Tăng lữ… thì chúng ta không nên xem thường, vì sao, vì y được bảo trợ, nâng đỡ bởi mười đức tính sau đây:

  • Thứ nhất, y biết cung kính Đức Phật.
  • Thứ hai, y biết cung kính Đức Pháp.
  • Thứ ba, y biết cung kính Đức Tăng.
  • Thứ tư, y biết cung kính các bậc phạm hạnh.
  • Thứ năm, y biết dạy Pàli và chú giải.
  • Thứ sáu, y có học pháp, nghe pháp nhiều.
  • Thứ bảy, dẫu đã phá giới nhưng khi đi đâu y cũng giữ gìn tư cách, phẩm hạnh; biết thu thúc thân khẩu, không để cho bất cứ ai cười chê tư cách của mình.
  • Thứ tám, y có khả năng hướng dẫn và lãnh đạo chúng đồ.
  • Thứ chín, hoàn cảnh nào y cũng giữ được phẩm mạo sa môn, Tăng tướng; còn là kẻ dìu dắt, hướng dẫn, nâng đỡ các hàng xuất gia hậu học.
  • Thứ mười, dẫu phá giới nhưng y làm chỗ khuất lấp không cho ai hay biết.

Tâu đại vương, chính nhờ mười đức tính ấy mà sa môn phá giới tốt hơn cư sĩ phá giới nhiều. Sa môn phá giới hội đủ mười đức tính trên, y sẽ còn mang đến lợi lạc rất nhiều cho thiện nam tín nữ. Nói rõ hơn, sa môn phá giới cũng làm cho thành tựu quả bố thí, cúng dường của đàn na thí chủ.

Họ vẫn có thể độ chúng sanh hữu duyên

Ngay như Đức Phật cũng không thể độ chúng sanh vô duyên.

Cho dù vị Tăng đó phá giới, tu không như Pháp thì họ vẫn có những tín đồ tin theo. Do vậy họ vẫn có thể giúp một bộ phận đại chúng tin theo nhân quả, gieo duyên với Phật Pháp.

Đơn giản nhất là chỉ cần tăng tướng của họ lọt vào mắt ai, thì cũng đã theo duyên lành với Phật Pháp cho người nhìn thấy.

Tu đạo là không nhìn lỗi thế gian

Mục đích tối thượng của mỗi chúng sanh là hướng thượng, cao hơn là giải thoát thông qua việc tu hành.

Lục Tổ Huệ Năng đã từng nói, “Nếu chân thật là người tu đạo, không nhìn lỗi thế gian“.

Cái nhìn sai lầm, tư duy sai lầm

Hễ còn là phàm phu, chúng ta đều có cái nhìn và kiến giải sai lầm. Trong đạo Phật gọi danh từ là Kiến Hoặc và Tư Hoặc.

Chỉ khi đạt vô học (từ bậc A La Hán), mới có thể hiểu thông suốt, nhìn được chân lý.

Do vậy cái chúng ta thấy, suy nghĩ không hẳn đã đúng.

Ngay như cảnh vật chúng ta đang nhìn có cảm giác rất chân thật. Tuy nhiên thực tế là chúng ta chỉ nhìn bóng ảnh của sự vật hiện lên trong tròng mắt nhờ ánh sáng. Từ đó dây thần kinh thị giác mới cảm nhận được hình sắc.

Tuy nhiên, cũng cảnh vật đó, con cua có thể nhìn khác, ngạ quỷ, thiên nhân… có thể nhìn khác do cấu trúc mắt, nghiệp báo khác nhau. Nên không thể nói những gì ai đó thấy là sự thật. (Điều này được lý giải tường tận trong bộ kinh Thủ Lăng Nghiêm).

Đó là lý do chúng ta phải phá bỏ chấp trước.

Ai có nhân quả người nấy

Nếu là người học Phật chân chính sẽ tin sâu luật nhân quả. Luật này vô cùng phức tạp nhưng cũng rất công bằng. Tội phước rõ ràng minh bạch.

Nếu họ không thực hành đúng như lời Phật dạy, họ sẽ phải chịu nhân quả riêng họ, nên chúng ta không cần phán xét thêm nữa.

Còn Phật tử cúng dường với tâm chân thành, xả ly tham thì cho dù là cúng dường một vị tỳ kheo phá giới vẫn được lợi lạc.

Tránh tạo nghiệp

Việc phê phán chê bai bất kỳ người khác đều tạo ra những hậu quả khôn lường bởi 2 lý do:

  • Phải hứng chịu nghiệp báo sau này
  • Kết ác duyên với người đó, trở thành oan gia trái chủ

Trong kinh sách còn lưu các câu chuyện kiểu này. Có một người chỉ vì chê một vi tăng “ông nhai như bò” mà phải chịu quả báo 500 kiếp làm bò.

Do vậy hãy đặc biệt tránh tạo nghiệp này.

Tất cả chúng sanh là đồng một thể

Mỗi cá nhân sau khi đắc đạo, trở về với thực tánh sẽ thấy pháp thân hiện hữu ở khắp 10 phương. Hay còn gọi là như lai tạng diệu chân như tánh.

Vạn vật trên thế gian đều sinh ra từ đó, cho dù là động vật, thực vật, khoáng vật….

Chư Phật, Chư Bồ Tát hiểu rằng họ với chúng sanh không khác, đều là đồng một thể.

Lời kết

Ngày trước tôi cũng từng phạm lỗi lầm này. Khi học được một chút Phật Pháp là bắt đầu có tâm phán xét, phê phán, thậm chí bức xúc những vị tăng tu hành không đúng như lời Phật dạy.

Tuy nhiên sau khi đọc bộ kinh Mi Tiên Vấn Đáp như đã trích dẫn ở trên, tôi bình tĩnh suy xét lại và thấy mình đã sai. Từ đó tôi không dám phê bình vị tăng nào nữa.

Với kiến thức Phật Pháp sơ học, tôi đã tổng hợp 10 lý do ở trên. Có thể còn thiếu sót mong các quý vị đồng tu, đạo hữu góp ý chỉ điểm thêm cho.

Nam Mô A Di Đà Phật.

BONUS: Dưới đây là bài ca vô cùng ý nghĩa, tổng hợp nhiều điều răn dạy quý giá từ ân sư Tịnh Không. Trong đó có đề cập đến một số điểm ở trên.